BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO BÀI HỌC VUI - BỘ SÁCH CÁNH DIỀU

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    TiengViet4KetnoiTuan3Bai5Tiet1DocthanlanxanhvatackeTrang23.jpg Thumbnail_Ca_chua.png TiengViet3KetnoiTuan5Bai9DocDihocvuisaotrang43.jpg GiaoantrinhchieuMonToan2Hocki1Bosachcanhdieu.jpg TiengViet4KetnoiTuan5Bai9Tiet3LuyentuvacauDongtuTrang41.jpg Toan5KetnoiBai9LuyentapchungTiet3Trang31.jpg TiengViet4KetnoiTuan29Bai20Tiet12ChieungoaioTrang93.jpg ClipartKey_135275.png ClipartKey_191402.png

    TỦ SÁCH HIỆU ỨNG LẬT SÁCH - LICK VÀO NÚT NEX - LỰC CHỌN SÁCH - ẤN TIẾP VÀO SÁCH ĐỂ ĐỌC ONLINK

    VƯỢT QUA THỬ THÁCH ĐẦU ĐỜI

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Thư viện Trường Tiểu học Cẩm Phúc
    Ngày gửi: 08h:25' 18-12-2024
    Dung lượng: 1.2 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Chia sẻ ebook : Chiasemoi.com

    Cùng bạn đọc
    Introduction
    Lời giới thiệu
    Memories of my mother
    Hồi ức về mẹ
    “Dusting off!”
    “Phủi bụi đi!”
    Phoenix rising
    Phượng hoàng bay cao
    A gift of spirit
    Quà tặng tâm hồn
    The man my father was
    Cha tôi
    Losing myself
    Đánh mất chính mình
    Reaching Mom
    Con đã chạm được vào mẹ
    I am Loni
    Tôi là Loni
    Hitting bottom
    Làm lại từ đầu
    Table of three
    Bàn dành cho ba người
    A house is not a home
    Trở lại mái ấm
    Về tác giả và sự ra đời của Chicken Soup for the Soul

    Thân tặng tất cả những người đang trăn trở, đang vượt
    qua những khó khăn, thử thách tinh thần và luôn giữ
    vững niềm tin để tìm được hạnh phúc cuộc sống, để đạt
    được ước mơ của mình.”
    - First News

    Cùng bạn đọc
    Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia
    sẻ về cuộc sống, First News đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu
    sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi đã nhận ra rằng sự chia sẻ
    về tâm hồn là một điều quý giá và có ý nghĩa nhất trong cuộc sống hiện
    nay, giúp chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng
    đến một ngày mai tươi đẹp hơn với những ước mơ, hoài bão của mình
    và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn hơn.
    Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu
    chuyện hay được chọn lọc từ bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi
    tiếng của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
    Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày
    dưới dạng song ngữ để bạn đọc có thể cảm nhận được ý nghĩa câu
    chuyện bằng cả hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác ý
    nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một
    cố gắng lớn của chúng tôi. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp
    của bạn đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn thiện hơn.
    Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc
    sống.
    - First News

    Dear Teens,
    Six years ago we had the idea to write a Chicken Soup for the
    Teenage Soul book for teenagers. As you know, it was very well
    received and millions of teens have found comfort and support in the
    stories that were written by their fellow teens. We received thousands
    of letters requesting that we compile more books for teens. These
    requests, combined with the deluge of stories that were being sent,
    gave us the needed motivation and resources to continue the series.
    Every week we continue to receive hundreds of letters and stories
    from teenagers around the world via the Internet and through the
    mail. As we read the mountain of mail, we began to notice that the
    chapter on tough stuff was the most popular chapter in the books.
    After a while, we began to get requests for an entire book on tough
    stuff. Our response to these requests is the book you now hold in your
    hands.
    Although the content of these stories is often disturbing and
    sometimes even tragic, the potential for insight, learning and “growing
    up” is enormous. We believe this is the reason for the overwhelming
    response to these types of stories. For example, we have had stories in
    previous books that dealt with the death of a parent. This is one of
    every child's worst fears and one might question the benefit of
    including such stories. However, we have repeatedly heard comments
    such as these from our readers: “After reading that story, I
    immediately sat down and wrote my parents a letter apologizing for
    giving them such a hard time.” And, “Though my mom and I still have
    our little arguments, it is different now. I appreciate her so much more
    and I KNOW that everything she does is because she loves me. I didn't
    really understand that before reading that story.” We rarely print a
    story unless the person writing it has learned or realized something
    profound from their experience. Hopefully, this lesson gets passed on
    to you, the reader, and will spare you similar pain. At the very least, it
    will let you know that you are not alone in the world with your
    challenges.
    One of our most important criteria for including a story is that it
    leaves the reader a better person for having read it. An example of this

    is the much-loved poem “Somebody Should Have Taught Him”. In this
    poem a young girl is killed by a drunk driver on her way home from a
    party. It is an extremely emotional poem that still makes us cry when
    we read it. The response this simple but powerful poem has evoked
    from thousands of teenagers is a commitment to never drink and drive.
    Many teens have written letters promising this to their parents; while
    in other cases some teens simply made a promise to themselves. The
    most gratifying part of all of this is that years later we have received
    follow-up letters informing us that they have kept their commitment.
    There are no words to describe what we feel when we hear this kind
    of story. We are grateful and we are humbled, but more than anything,
    we are certain that as long as these stories are changing lives, we will
    continue to compile these books.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    Lời giới thiệu
    Các bạn trẻ thân mến,
    Sáu năm trước chúng tôi đã thực hiện cuốn Chicken Soup for the
    Teenage Soul. Như các bạn đã biết, cuốn sách ấy đã được đón nhận
    nồng nhiệt, và hàng triệu độc giả trẻ đã tìm thấy nguồn an ủi cũng như
    sự động viên trong những câu chuyện được viết bởi chính những người
    bạn đồng trang lứa với mình. Chúng tôi đã nhận được hàng ngàn lá thư
    yêu cầu biên soạn thêm những quyển sách dành cho lứa tuổi thanh
    thiếu niên. Những lời yêu cầu này, cùng với rất nhiều câu chuyện được
    gửi đến đã mang lại cho chúng tôi sự động viên cũng như nguồn tư liệu
    cần thiết để tiếp tục thực hiện các tập sách.
    Mỗi tuần, chúng tôi lại tiếp tục nhận được hàng trăm lá thư cùng
    những câu chuyện của các bạn trẻ từ khắp nơi trên thế giới gởi đến qua
    Internet và qua đường bưu điện. Khi đọc cả núi thư nhận được, chúng
    tôi để ý thấy chương viết về những khó khăn là chương được ưa chuộng
    nhất trong những tập sách. Ít lâu sau, chúng tôi nhận được những lời
    yêu cầu thực hiện một quyển sách viết riêng về vấn đề này. Chúng tôi đã
    đáp lại những yêu cầu ấy bằng quyển sách mà các bạn đang cầm trên
    tay.
    Mặc dù nội dung của những câu chuyện này có thể khiến người đọc
    cảm thấy lo lắng, và thậm chí nó còn khá bi thảm, nhưng ảnh hưởng của
    nó đến khả năng nhận thức, học hỏi và trưởng thành của các bạn trẻ là
    rất to lớn. Chúng tôi tin rằng đó chính là lý do mà những câu chuyện
    thuộc thể loại này đã được đón nhận rất nồng nhiệt. Chẳng hạn như
    trong các quyển sách trước, chúng tôi đã có một số câu chuyện kể về cái
    chết của một người cha hoặc một người mẹ nào đó. Đây là một trong
    những nỗi khiếp sợ ghê gớm nhất đối với mỗi đứa trẻ, và có thể sẽ có
    người thắc mắc việc chúng tôi đưa những câu chuyện đó vào liệu có ích
    gì. Tuy nhiên, chúng tôi đã nhiều lần nhận được những tâm sự như thế
    này của bạn đọc: “Sau khi đọc xong câu chuyện ấy, tôi đã ngồi ngay
    xuống viết cho bố mẹ một lá thư xin lỗi vì tôi đã khiến bố mẹ phải khổ sở
    như thế” và “Mặc dù tôi và mẹ vẫn còn những bất đồng nhỏ, nhưng bây
    giờ mọi chuyện đã khác. Tôi yêu quý mẹ nhiều hơn và tôi BIẾT tất cả
    những gì mẹ làm là vì mẹ yêu tôi. Trước khi đọc được câu chuyện ấy, tôi
    đã không hiểu được điều này”. Ít khi chúng tôi cho in một câu chuyện
    nào mà người viết không học được hay nhận ra một điều gì đó sâu sắc từ
    chính trải nghiệm của họ. Chúng tôi hy vọng bài học này cũng sẽ được

    chuyển tải đến bạn, giúp bạn xoa dịu những nỗi đau tương tự như thế. Ít
    nhất nó cũng giúp bạn hiểu rằng bạn không cô đơn khi đối mặt với thử
    thách.
    Tiêu chí quan trọng nhất của chúng tôi khi chọn in một truyện là câu
    chuyện đó phải giúp độc giả trở thành người tốt hơn sau khi đọc. Ví dụ
    minh chứng cho điều này là bài thơ rất được yêu thích “Lẽ ra phải có ai
    dạy cho anh ấy biết”. Bài thơ kể về một cô bé sau khi đi dự tiệc về đã bị
    một tài xế say xỉn tông chết. Đó là một bài thơ rất cảm động mà mỗi khi
    đọc lại, chúng tôi vẫn rơi nước mắt. Hàng ngàn bạn trẻ đã hưởng ứng
    bài thơ đơn giản nhưng có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đó bằng lời cam kết
    sẽ không bao giờ lái xe khi đã uống say. Rất nhiều bạn trẻ đã viết thư
    cho bố mẹ và hứa như thế; trong khi một số bạn chỉ đơn giản là tự hứa
    với chính mình. Điều đáng mừng nhất là sau nhiều năm, chúng tôi còn
    nhận được những lá thư thông báo rằng các bạn vẫn thực hiện đúng cam
    kết đó.
    Không một ngôn từ nào có thể diễn tả được cảm xúc của chúng tôi
    khi nghe những câu chuyện như thế. Chúng tôi cảm thấy biết ơn họ và
    chúng tôi thấy mình thật nhỏ bé, nhưng hơn bất cứ điều gì, chúng tôi
    chắc chắn rằng khi những câu chuyện ấy có thể thay đổi được cuộc sống
    thì chúng tôi sẽ còn tiếp tục biên soạn những tập sách như thế này.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    n January of 1998, I got the kind of call
    all actresses hope for: I had won the role
    of Julie Emrick on a new TV drama
    called Felicity. It should have been one of
    the most exciting moments of my life, but
    three months earlier something had
    happened that would disorder all. In
    October 1997, my mom, Christine Johnson,
    was diagnosed with cancer. Ten months
    later, she died at age fifty-three, and my life
    would never be the same.
    My mom was my best friend. She taught me to appreciate every
    day. I think that is the key to life. I try to keep remembering that, and
    to make it a habit. And when I meet with difficulties, I just think about
    her.
    I was like her sidekick growing up in Cape Cod, Massachusetts. My
    brother, Greig Jr., now thirty-three, and my sister, Julie, now thirtytwo, were both older than me (I'm twenty-nine), so when they started
    school, it was just me and my mom together all day, running errands
    or just hanging out.
    We even remained close through my rebellious period. In high
    school, I was staying out too late, doing the normal teenage stuff, so
    my parents sent me to a private school in New Hampshire. I got kicked
    out after eight months for getting caught in the boys' dorm. Oops! My
    punishment was having to go to a small local church school. When I
    did something wrong, if I tried to deny it or hide it, my mom would get
    angry. But if I admitted and apologized, she'd be totally cool. She was
    really fair.
    She was also super-supportive. Ever since I was a kid, I knew I
    wanted to perform. She was always my biggest fan.
    When I decided to move to New York City at nineteen to pursue an
    acting career, my mom and my dad, Greig Johnson, a car salesman,
    never said, “That's risky,” or, “Don't do that.” Two years later, in 1993,
    I moved to Los Angeles and got my first TV role as Kimberly.
    Everything was going smoothly until the fall of 1997. My mom's

    doctors thought she had cysts on her uterus that had grown and
    needed to be removed. But what should have been a simple
    hysterectomy turned into something far worse. Mom already kind of
    suspected. A couple of days before her surgery, she called me up really
    frightened and said, “Amy Jo, what if I have cancer?” and I was like,
    “Mom, you can't say that. No. No. No.” So she went in for the
    operation. They didn't expect to find cancer, but it was everywhere. A
    rare type of cancer, it had started in her appendix, and by the time the
    doctors found it, it had spread all over her body.
    I'll never forget the moment when my dad called and told me the
    news. It was Halloween. In shock, I flew back to be with my family. I
    remember sitting up one night with my dad, probably two days after
    we found out. He told me he knew she was going to die. I was like, “No,
    we've got to have hope.”
    My mom handled the news - and her terminal prognosis - with
    incredible bravery. That Christmas, which she knew would probably be
    her last, she bought us all tickets to see The Lion King on Broadway in
    New York. It was really emotional because the story is about the circle
    of life and dying and coming back again. I looked over at my mom
    during the scene where Simba sees his father's ghost. She had tears in
    her eyes. But she never broke down in front of any of us kids or her
    friends. I think my dad's the only one who saw how frightened she
    must have been.
    My mom tried different therapies. She also went to a hospital in
    Washington, D.C., for a surgery the doctors hoped might give her more
    time. My sister and I slept on little cots in her hospital room.
    But the surgery was a letdown. They opened her up again and said
    there was nothing they could do. The cancer had spread too much.
    Everyone was trying to help, recommending holistic medicines and
    special diets. We searched on the Internet for anything that might cure
    cancer. There are just a million things out there that people are trying
    to sell and tell you. Finally, my mom said, “Stop! I don't want to try
    anything else. Don't bring me any more crazy teas!”
    That winter and spring, I traveled back and forth constantly
    between L.A. and Cape Cod. The people at Felicity were incredible. A
    couple of times, they stopped production or rearranged the schedule so
    I could go home. And the producers would send my mom hats and Tshirts and letters saying, “We love your daughter.” I think it was a
    comfort for her to know that I would be taken care of when she was
    gone.

    My mom didn't want to die in a hospital, so hospice workers came
    to our home in July of 1998. They were great because they helped my
    mom accept the fact that she was going to die. That allowed her to say
    good-bye to everybody. One day, she gathered her favorite jewelry and
    possessions and had each person she loved come upstairs, and she
    gave everything away. She gave some people back gifts that she
    remembered they had given to her, like, twenty years ago.
    She kept her sense of humor until she died. Four days after the
    doctors had predicted she'd pass away, she was sitting in bed and
    started singing! She looked at my sister and me and jokingly said,
    “What am I going to do? A woman can't live without her jewels.”
    She wanted me to go back to work, where they were rearranging
    production for me, but I told her I was staying with her. Finally, she
    insisted: “This could go on for a month. You have to go.” I said goodbye
    so many times. I'd hug her, kiss her, run downstairs, get in the car and
    then run back up. I did that, like, seven times. Finally, she said, “Amy
    Jo, this is getting ridiculous. Just go.” It was the hardest goodbye I've
    said or will ever have to. Three days after that, on August 19, 1998, she
    died.
    My sister called and told me the news. I was motionless for some
    time. Then, I went to my living room and just sat there, and suddenly, I
    got the most incredible feeling I've ever had. It was like my mom was
    in the room with me. It was like she came over and gave me peace, and
    it made me feel ready to go home for the funeral and be with my dad
    and the rest of the family.
    - Amy Jo Johnson

    “I still miss those I loved who are no longer with me but I
    find I am grateful for having loved them. The gratitude
    has finally conquered the loss.”
    - Rita Mae Brown

    Hồi ức về mẹ
    háng Giêng năm 1998, tôi nhận được
    một cuộc điện thoại mà bất kỳ một nữ
    diễn viên nào cũng mong đợi: tôi được
    thủ vai Julie Emrick trong vở kịch truyền
    hình Hạnh phúc. Lẽ ra đó là một trong
    những khoảnh khắc hân hoan nhất trong
    cuộc đời của tôi, nhưng ba tháng trước đó,
    một việc đã xảy đến khiến cho mọi thứ đều bị
    đảo lộn. Tháng Mười năm 1997, mẹ tôi,
    Christine Johnson, được chẩn đoán bị mắc
    bệnh ung thư. Mười tháng sau, mẹ mất ở
    tuổi năm mươi ba, và cuộc sống của tôi không bao giờ trở lại như xưa
    được nữa.

    T

    Mẹ là người bạn tốt nhất của tôi. Mẹ dạy tôi biết trân trọng từng
    ngày. Tôi nghĩ đó chính là chìa khóa để bước vào cuộc sống. Tôi cố gắng
    ghi nhớ điều đó, rồi chuyển nó thành một thói quen. Và mỗi khi gặp
    phải một vướng mắc gì, tôi lại nghĩ đến mẹ.
    Tôi giống như người bạn tri kỷ lớn lên cùng mẹ ở Mũi Cod,
    Massachusetts. Vì cả anh Greig Jr. - hiện đã ba mươi ba tuổi, và chị
    Julie của tôi - giờ cũng ba mươi hai tuổi, đều lớn tuổi hơn tôi (hiện nay
    tôi hai mươi chín tuổi), nên lúc anh chị bắt đầu đi học thì chỉ còn tôi với
    mẹ ở nhà với nhau suốt ngày. Những lúc ấy, hai mẹ con cùng làm các
    công việc lặt vặt hoặc chỉ đi loanh quanh.
    Tôi với mẹ vẫn luôn gắn bó với nhau ngay cả khi tôi phải trải qua giai
    đoạn nổi loạn của tuổi dậy thì. Lúc học trung học, tôi thường về nhà trễ
    do mải lo mấy chuyện vớ vẩn của tuổi mới lớn, thế là bố mẹ gửi tôi vào
    một trường dân lập ở New Hampshire. Chỉ sau tám tháng, tôi bị đuổi
    khỏi trường do bị bắt gặp trong phòng ngủ tập thể của bọn con trai. Ôi!
    Hình phạt cho tôi là tôi phải tới học tại một ngôi trường nhỏ trong một
    nhà thờ ở địa phương. Mỗi khi làm sai điều gì mà tôi lại ra sức chối hoặc
    che giấu thì mẹ sẽ nổi giận. Nhưng nếu tôi biết nhận lỗi và xin lỗi mẹ thì
    mẹ sẽ dịu lại. Mẹ thực sự rất công bằng.
    Mẹ còn là một cổ động viên tuyệt vời. Ngay từ khi còn bé, tôi đã biết
    mình rất thích biểu diễn, và mẹ luôn là cổ động viên nhiệt tình nhất của
    tôi.

    Năm mười chín tuổi, khi tôi quyết định đến thành phố New York để
    theo đuổi nghề diễn viên thì mẹ và cả bố tôi - Greig Johnson, lúc đó là
    một người bán xe hơi, đã không hề nói: “Thật mạo hiểm” hay “Đừng
    làm thế”. Hai năm sau, năm 1993, tôi lại chuyển đến Los Angeles và
    nhận vai diễn đầu tiên là nhân vật Kimberly.
    Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến mùa Thu năm 1997. Bác sĩ nghĩ
    rằng trong tử cung của mẹ có một u nang đã phát triển lớn và cần phải
    được cắt bỏ. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu thủ thuật cắt bỏ tử cung đơn
    giản đó lại trở thành một điều gì đó tệ hại hơn? Mẹ có vẻ nghi ngờ về
    điều này. Trước ca phẫu thuật vài ngày, mẹ gọi cho tôi trong một tâm
    trạng lo sợ: “Amy Jo này, điều gì sẽ xảy ra nếu mẹ bị ung thư nhỉ?”, và
    tôi cũng có tâm trạng như mẹ: “Mẹ, mẹ đừng nói thế. Đừng mà”. Rồi
    cũng đến lúc phải phẫu thuật. Mọi người đều không nghĩ rằng mẹ bị ung
    thư, nhưng các tế bào ung thư lại xuất hiện ở khắp nơi trong cơ thể mẹ.
    Một dạng ung thư hiếm thấy, nó bắt đầu từ ruột thừa, cho đến lúc bác sĩ
    phát hiện ra thì nó đã lan rộng ra khắp cơ thể của mẹ.
    Tôi sẽ không bao giờ quên được giây phút khi bố gọi điện để báo tin
    ấy cho tôi biết. Đó là ngày lễ Halloween. Tôi đáp máy bay ngay về cùng
    gia đình trong tâm trạng choáng váng. Tôi nhớ cái đêm tôi đã ngồi cùng
    bố, hình như là hai ngày sau khi biết tin. Bố nói là bố biết mẹ sẽ chết.
    Tôi cũng thế, nhưng tôi nói: “Không đâu bố ạ, chúng ta phải luôn hy
    vọng”.
    Mẹ đón nhận tin này cùng cái chết được báo trước bằng một sự can
    đảm lạ thường. Giáng sinh năm đó, mẹ cũng biết đấy có lẽ là mùa Giáng
    sinh cuối cùng của mẹ, nên mẹ đã mua vé và đưa tất cả chúng tôi đi xem
    vở kịch được chuyển thể từ bộ phim Vua sư tử tại rạp Broadway ở New
    York. Vở kịch thật xúc động vì đó là câu chuyện nói về vòng luân hồi
    sinh tử vô tận. Khi tới cảnh Simba trông thấy hồn của sư tử cha, tôi quay
    sang nhìn mẹ. Mẹ khóc. Nhưng chưa bao giờ mẹ tỏ ra suy sụp trước mặt
    các con hay trước bạn bè. Tôi nghĩ chỉ có bố mới biết được mẹ đang sợ
    hãi đến dường nào.
    Mẹ đã thử nhiều biện pháp trị liệu khác nhau. Mẹ còn tới một bệnh
    viện ở Washington, D.C. để thực hiện một ca phẫu thuật mà các bác sĩ
    hy vọng là sẽ kéo dài thêm thời gian sống cho mẹ. Những ngày ấy, chị
    tôi và tôi đã ngủ trên những cái giường nhỏ kê trong phòng bệnh của
    mẹ.
    Nhưng ca phẫu thuật không thay đổi được gì. Họ đã mổ cho mẹ
    nhưng bảo rằng họ không thể làm được gì hơn. Các tế bào ung thư đã
    lan quá rộng. Mọi người ai cũng cố giúp mẹ, khuyên mẹ nên dùng
    những liều thuốc đặc trị và có chế độ ăn kiêng đặc biệt. Chúng tôi thì

    tìm trên Internet tất cả những thông tin có thể giúp chữa được bệnh ung
    thư. Ở đó có hàng triệu thứ mà người ta cố chào mời để bán cho bạn.
    Cuối cùng, mẹ nói: “Thôi! Mẹ không muốn thử thêm thứ gì nữa. Đừng
    bắt mẹ uống những thứ thuốc vớ vẩn đó nữa!”.
    Suốt mùa đông và mùa xuân năm đó, tôi cứ đi đi về về giữa L.A. và
    Mũi Cod. Mọi người trong đoàn kịch Hạnh phúc thật tốt bụng. Đã đôi
    lần họ phải dừng vở kịch hoặc sắp xếp lại lịch diễn để tôi có thể về nhà.
    Đạo diễn còn gửi cho mẹ tôi mấy cái nón và mấy cái áo thun cùng một
    lá thư: “Chúng cháu rất quý con gái của bác”. Tôi nghĩ điều đó đã giúp
    mẹ cảm thấy yên lòng vì biết rằng tôi sẽ được chăm sóc khi mẹ ra đi.
    Mẹ không muốn ra đi ở bệnh viện, nên các nhân viên ở bệnh viện đã
    đến nhà tôi vào tháng Bảy năm 1998. Họ thật giỏi vì đã giúp được mẹ
    tôi chấp nhận sự thật rằng mẹ sẽ chết. Điều đó giúp mẹ có thể nói lời
    tạm biệt với tất cả mọi người. Một ngày nọ, mẹ gom tất cả những món
    nữ trang và tài sản yêu thích của mình lại và bảo từng người mà mẹ yêu
    quý lên phòng, rồi mẹ phân phát hết tất cả mọi thứ. Mẹ trao tặng lại
    những món quà ấy cho những người mà theo mẹ nhớ là họ đã tặng
    chúng cho mẹ gần hai mươi năm về trước.
    Mẹ vẫn giữ được tính hài hước cho đến tận giây phút cuối cùng. Bốn
    ngày sau khi bác sĩ dự đoán là mẹ sắp phải ra đi, mẹ ngồi trên giường và
    bắt đầu hát! Mẹ nhìn hai chị em tôi và nói đùa: “Mẹ sẽ làm gì nhỉ? Một
    người phụ nữ không thể sống thiếu đồ trang sức đâu”.
    Mẹ muốn tôi quay trở lại công việc, vì đoàn kịch đã phải sắp xếp lại
    kế hoạch dàn dựng tác phẩm vì tôi, nhưng tôi bảo tôi muốn ở lại với mẹ.
    Cuối cùng, mẹ phải năn nỉ: “Chuyện này có thể kéo dài cả tháng ấy chứ.
    Con phải đi thôi”. Tôi đã chào tạm biệt mẹ rất nhiều lần. Tôi ôm mẹ,
    hôn mẹ, đi xuống lầu, ngồi vào trong xe và sau đó lại chạy lên, cứ như
    thế đến bảy lần. Sau cùng, mẹ nói: “Amy Jo, chuyện này bắt đầu buồn
    cười rồi đó. Đi đi con”. Đó là lời chào tạm biệt khó khăn nhất mà tôi
    phải nói. Ba ngày sau, ngày 19 tháng Tám năm 1998, mẹ mất.
    Chị tôi gọi điện và báo cho tôi biết tin dữ. Tôi bất động một hồi lâu.
    Sau đó tôi đi vào phòng khách và ngồi đó, bất chợt tôi có một cảm giác
    kì lạ mà tôi chưa từng cảm nhận bao giờ. Cảm giác ấy giống như mẹ
    đang ở trong phòng cùng tôi vậy. Như thể mẹ trở lại để mang đến sự yên
    bình cho tôi. Điều đó giúp tôi có đủ nghị lực để trở về nhà dự tang lễ của
    mẹ và tiếp tục cuộc sống của mình với bố và những thành viên khác
    trong gia đình.
    - Amy Jo Johnson

    “Tôi vẫn luôn nhớ thương những người tôi yêu quý –
    những người không còn bên tôi nữa, nhưng tôi thấy mình thật
    thanh thản vì đã rất yêu thương họ. Lòng biết ơn cuối
    cùng cũng chiến thắng nỗi đau mất mát.”
    - Rita Mae Brown

    have a friend named Trey, who is exactly
    ten years older than I am, yet he lives the
    childlike life of one who is many years
    younger. When I was six, he was part of my
    Sunday school class. He seemed huge and
    intimidating at first, sitting crammed into a
    small wooden chair, but we became best
    friends on that first day after he broke a
    cookie in two and with a large grin handed
    me the smaller half. I thought of him as a
    protector, a special friend. It didn't matter
    that he was mentally handicapped, for I saw him as a grown-up who
    understood me. As years went by, however, I began to outgrow Trey. I
    grew up and Trey just grew. Sometimes I would watch him and
    wonder: did he notice that I was no longer in his Sunday school class?
    Did he realize I had moved on with my life as he treaded water?
    A year before I began college - where I planned to participate in
    many sports as I had in high school - Trey's mom asked me if I would
    like to earn some extra money by being his ”special Saturday friend.” I
    wish I could say I accepted for altruistic reasons, but the truth was, I
    accepted because I needed money for tuition. Trey and I went to the
    library, to the pet store or for walks in the park. I mainly worked with
    him on socialization.
    To my embarrassment, I quickly learned that this 200-pound manboy liked to shake people's hands. In spite of his ear-to-ear grin, he
    could be daunting because of being denied when he galloped up to
    strangers and stuck out his large hand in a hearty greeting. It was hard
    to teach him this behavior was inappropriate.
    “Stand next to me and do not go up to people,” I spoke tersely. “No
    one likes it.”
    “Okay,” he obediently replied, as if he hadn't a care in the world,
    and nothing was important.
    When Trey learned to ride his bike, I watched as he ran off curbs
    and toppled over about a dozen times. Sighing deeply, I would
    impatiently tap my foot on the sidewalk and tell him, “Dust off and try

    again!” I assumed I was the smart one, the one with all the answers.
    That was about to change.
    That summer, while playing in the city's softball tournament, I was
    sliding into third base when my cleat caught in the ground, pulling my
    foot to the right and backwards as my body fell forward. My parents,
    sitting in the bleachers, heard two loud cracks. I was rushed to the
    hospital by ambulance. X rays revealed a broken leg and a foot that
    was totally twisted off my ankle and hanging in my skin. Emergency
    surgery lasted into the wee hours. A pin was put in place to hold my
    foot to my ankle and screws were inserted in the broken leg.
    In the early morning, groggy from anesthesia, I awoke to see my
    father, my mother and Trey at my bedside. He waited for me to jump
    up and do something with him.
    “Hi!” he grinned as he shoved his hand in my face.
    “Hi Trey,” I weakly shook his hand. My leg hurt and my mind was
    dense from pain medication.
    “Dust off … try again,” he said, repeating what he had heard me say
    so often.
    “I can't.”
    ”Okay,” he sweetly nodded and galloped out of my room in search
    of a hand to shake.
    “Trey, don't shake hands,” I whispered. “No one likes it.”
    Before leaving the hospital, my orthopedic surgeon said I might
    never regain the same mobility in my ankle - mobility essential for a
    champion sprinter and jumper like me. Not allowed to put weight on
    my leg for eight weeks, I wobbled about on steel crutches. Now Trey
    was the impatient one. He wanted to go places that I couldn't manage.
    He sat with his arms crisscrossed over his large belly and stared at me
    with a pouty face.
    We read many children's books and drew pictures, but it was plain
    to see he was bored. He wanted to go to the pet store to see the white
    mice and motley birds. He wanted to go to the library and count all the
    books on the shelves. He wanted to go to the park and have me push
    him on the swing. I couldn't do any of this for a while.
    Meanwhile I was plagued with questions and self-doubt. Would I be
    finished with physical therapy in time to hurdle race? Would I ever run
    at my capacity again? Would I do well in the 300-meter hurdles, the

    race I had lettered in the previous season? Would it still be my event?
    Or would the doctor's prediction be correct?
    I worked hard at my physical therapy. At times, Trey came along to
    watch me work out and he laughed and laughed when he discovered
    that I could't move. “No dusting off!” he'd say. How simple life was for
    him. How complicated it had become for me. I tried not to cry in front
    of him.
    Finally off my crutches, I pushed myself hard to regain my former
    mobility. Trey ran laps with me around the black tar track at my high
    school, running slightly askew. Sometimes he tripped over his own feet
    and fell down hard.
    “Dust off!” he would tell himself with confidence as he rubbed dirt
    from his legs and knees. I watched him greet each defeat with
    determination. He never gave up.
    After many months, I somehow managed to qualify for the 300meter hurdles. Mom, Dad and Trey sat in the stands to cheer me.
    The starting gunshot split the air. Running, I could feel the tautness
    in my legs. My legs hit the hard track one after the other, in a quick
    rhythm. My breathing was even. I could feel some of the other runners
    around me, next to me, passing me, ahead of me. I ignored the rising
    pain in my foot and ankle as I prayed away the thumping fear taking
    hold inside my chest. On the other side of the track, I ran into a wall of
    cheers. No time to react or think - just time to run and run hard.
    More runners passed me, then another and another. Over the
    hurdles they flew easily like birds stepping over stones.
    “Look at that new girl move. Go Tiffany,” I heard someone shout to
    the other runner. Last year it was my name they called.
    Once I had sailed over the hurdles. Now I felt as if I were pulling
    myself up and over. Then something shifted inside me - I thought of
    Trey and what he had had to deal with. Suddenly my problems seemed
    minor. With a new sense of determination, I sprang forth. I wish I
    could say that through a superhuman effort I passed the other runners.
    But I didn't. In fact, I limped across the finish line, dead last in an
    event in which I had once set a record. Then I looked up into the
    stands. Trey and my folks stood cheering for me harder than any time I
    had ever won.
    As the season progressed I did improve, but I never placed first,
    second or third. I never set another school record. My hopes for a track

    college scholarship were dashed. Yet I learned a lesson more valuable
    than any medal. And it was this: “Dust off and try again.” I also learned
    that courage comes not in the easy times, but when it's hard to go on when others pass you, regardless of how hard you work. Now I finally
    understand Trey's courage, as he shakes the hands of complete
    strangers, risking laughter or rejection.
    Today, I no longer grieve for the athlete I might have been, or the
    races I might have won, or the records I had hoped to break. I see a
    world filled with possibilities as I walk down new paths to explore.
    Now, on Saturdays, when someone stares at us, I pull on Trey's
    sleeve. “Go shake his hand, Trey.” My crutches gather dust in a musty
    corner of the garage. In contrast, Trey's handicap remains fresh as the
    day he was born. And every day he is braver than I could ever be.
    - Kimberly Ann Shope

    “Phủi bụi đi!”
    ôi có một người bạn tên Trey. Tuy hơn
    tôi những mười tuổi nhưng Trey vẫn
    thơ ngây như một đứa trẻ. Năm tôi sáu
    tuổi, anh ấy là bạn học cùng lớp giáo lý với
    tôi. Thoạt nhìn, anh ấy có vẻ to lớn và đáng
    sợ. Ngày đầu tiên đi học, tôi thấy anh ngồi
    bó mình chật ém trong chiếc ghế gỗ bé xíu.
    Nhưng cũng chính vào ngày đầu tiên ấy, anh
    và tôi đã trở thành hai người bạn thân thiết
    khi anh bẻ đôi phần bánh của mình và chia
    cho tôi một nửa với nụ cười xếch đến tận
    mang tai. Anh ấy giống như một người luôn che chở cho tôi, một người
    bạn thật đặc biệt. Đúng là anh ấy bị kém phát triển trí tuệ, nhưng điều
    ấy cũng chẳng hề gì vì tôi luôn xem anh như một người bạn đã trưởng
    thành, một người bạn rất hiểu tôi. Tuy nhiên, thời gian trôi qua và tôi
    bắt đầu c...
     
    Gửi ý kiến

    Một quyển sách hay là đời sống xương máu quý giá của một tinh thần ướp hương và cất kín cho mai sau. (J.Milton

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC CẨM PHÚC - MAO ĐIỀN - TP HẢI PHÒNG !